Ngồi xe 500 cây số về quê nghỉ lễ, vừa thấy mâm cơm mẹ chồng bưng ra, tôi lập tức dắt con quay lại thành phố ngay trong đêm..

Ngồi xe 500 cây số về quê nghỉ lễ, vừa thấy mâm cơm mẹ chồng bưng ra, tôi lập tức dắt con quay lại thành phố ngay trong đêm…

Chúng tôi sống trên thành phố, cách quê nội gần 500 cây số, nên mỗi lần về là một chuyến đi vất vả. Sáng sớm cả nhà lên xe, mang theo đống đồ đạc lỉnh kỉnh, mãi đến gần chiều tối mới tới nơi. Hai đứa nhỏ – cu Bin và bé Na – vừa thấy cổng nhà bà đã reo lên: “Về nhà bà rồi! Bà có cây ổi, cây xoài, tha hồ hái!”

Nhưng háo hức ấy tắt ngấm khi mẹ chồng tôi – bà Hòa – nghiêm giọng: “Đừng hái! Quả còn non, bà vừa ph//un thu//ốc sáng nay, ăn vào ng/ộ đ//ộc đấy!” Cu Bin phụng phịu: “Bà biết con sắp về mà còn ph//un thu//ốc, thế con ăn gì?”. Tôi vội kéo con vào nhà, sợ bà nghe thấy lại bảo vô phép. Nhưng đến bữa cơm tối, tôi mới thật sự hiểu ra – chẳng phải ngẫu nhiên, mà là sự thờ ơ quen thuộc.

Cả nhà đi xa cả ngày trời, tưởng đâu sẽ được bữa cơm ấm cúng, nào ngờ mâm cơm chỉ có thịt kho trứng, lạc rang và rau muống luộc. Thậm chí, nhìn kỹ tôi nhận ra vài món đã hâm lại từ bữa trưa. Bà vừa dọn vừa cười: “Nhà bà ăn đơn giản thôi, thế này là tốt cho sức khỏe. Trên thành phố ăn toàn đồ dầu mỡ, b/éo p//hì cả ra rồi. Về đây bà ‘ép cân’ cho!”

Tôi gượng cười, ăn cho xong, nhưng lòng chát đắng. Nhìn hai đứa trẻ cúi mặt, tôi thương con đến nghẹn. Chúng đi xa về, nhớ bà, nhớ quê, mà giờ chỉ nhận lại là mâm cơm nguội ngắt. Cu Bin lại vô tư hỏi: “Mẹ ơi, sao không có hải sản như mẹ hứa? Con tưởng về nhà bà tha hồ ăn tôm cua mà.”…